bā jī sī tǎn巴基斯坦zài在yī lǎng伊朗hé和měi guó美国tíng huǒ停火zhōng中de的“tiáo jiě调解”bìng并bù不qiáng强
Vào cuối tháng 3 năm 2026, Mỹ và Iran tuyên bố ngừng bắn.
Pakistan muốn coi đây là một thành công ngoại giao của mình, vì nước này đã giúp chuyển thông điệp giữa hai bên và cũng tiếp đón những người liên quan tại Islamabad.
Tuy nhiên, điều này cho thấy Pakistan chỉ là một “người đưa tin”, chứ không phải là một nhà trung gian thực sự có thể quyết định kết quả.
Mỹ muốn tiếp tục gây sức ép lên Iran, Israel có lập trường cứng rắn hơn, còn Iran muốn bảo vệ an ninh và ảnh hưởng khu vực của mình.
Một nước khác cũng đóng vai trò quan trọng ở phía sau là Trung Quốc.
Một mặt, Trung Quốc công khai phản đối các cuộc tấn công quân sự; mặt khác, nước này cũng duy trì liên lạc với Iran, Saudi Arabia, Qatar và các nước khác, hy vọng tình hình sẽ không tiếp tục leo thang, vì một cuộc xung đột lớn hơn sẽ ảnh hưởng đến vận chuyển năng lượng ở vùng Vịnh và an ninh hàng hải.
Trong quá trình này, Pakistan đã cung cấp kênh liên lạc và giúp chuyển đạt các đề xuất cũng như lập trường.
Nhưng lệnh ngừng bắn không ổn định, và những vấn đề quan trọng như vấn đề Lebanon và an ninh của eo biển Hormuz vẫn chưa được giải quyết.
Việc Pakistan quảng bá rầm rộ vai trò của mình cũng liên quan đến áp lực kinh tế trong nước.
Vì vậy, lệnh ngừng bắn này giống như kết quả của nỗ lực chung từ nhiều bên hơn. Pakistan có tham gia vào quá trình, nhưng không phải là bên quyết định quan trọng nhất.